Hồ Chí Minh – Ông là Ai ? (bài 3 – b)

Standard

PHẦN BA :  Những sự kiện và các nhân chứng đương thời với Hồ Chí Minh  ( tiếp theo )

Nạn đói đang hoành hành, Hồ Chí Minh ra lời kêu gọi tuần lễ vàng để “chống giặc đói, chống giặc dốt, chống giặc ngoại xâm”. Toàn dân nô nức hưởng ứng. Rất tiếc! số vàng đồ sộ mà ông ta thu được không dành một phần nào để mua gạo, mua sách vở giấy bút mà giao hết cho Tàu! Để mua chức chủ tịch nước hay để thực thi bổn phận?

Toàn bộ thư tịch cổ (ngoại trừ thư viện của trường Viễn Đông Bác Cổ) đều bị thiêu đốt, hủy bỏ hoặc dùng lót đường chống lầy hoặc chuyển sang Cầu Đuống tái chế theo lệnh ông ta.

Hành vi đó không khác gì những việc mà quân Minh đã làm đầu thế kỷ XV.

Giành được chính quyền rồi, phá được chính phủ Trần Trọng Kim rồi,  Hồ Chí Minh chưa yên tâm, bởi còn sợ thế lực và lòng dân ủng hộ một chính phủ liên hiệp có Nguyễn Hải Thần, Nguyễn Tường Tam nên đã sai Lê Giản, giám đốc công an tìm kiếm vài ba xác người xấu số chết đói ngoài đường lén chôn vào vườn văn phòng của Việt Nam Quốc Dân đảng ở đường Ôn Như Hầu (nay là Nguyễn Gia Thiều, Hà Nội) rồi bù lu, bù loa lên là Quốc Dân đảng thủ tiêu cán bộ Việt Minh để đánh lừa dư luận, đánh lừa cả Phó Chủ tịch nước lúc đó là Huỳnh Thúc Kháng đang giữ thế trung lập ngả hẳn về phía Hồ Chí Mình, giúp Hồ Chí Minh loại bỏ Nguyễn Hải Thần, một yếu nhân trung thành của Phan Bội Châu!

Read the rest of this entry

Hồ Chí Minh – Ông là Ai ? (bài 3 – a)

Standard

PHẦN BA :  Những sự kiện và các nhân chứng đương thời với Hồ Chí Minh

*** 

Nghĩ về Thế Việt tâm Tàu

Công lao vĩ đại nhất của Hồ Chí Minh là đã tạo nên được một đảng cộng sản người Việt cho Tàu. Những gì đang diễn ra trên đất nước hôm nay là kết quả mỹ mãn của công lao đó.

Chân dung Hồ Chí Minh dược tạo nên từ hình chụp một người Tàu

Vạn Lý Trường Thành của Trung Quốc ngày nay là một địa chỉ du lịch nỗi tiếng trên toàn thế giới. Sự kỳ vĩ, ngoạn mục, tuổi thọ, quy mô đằng nào cũng chiếm kỷ lục nằm sờ sờ ra giữa trung nguyên hùng vĩ để nhân loại hôm nay nhìn thấy sức người Tàu trên hai nghìn năm trước đã ghê gớm như thế. Vâng! Hơn hai nghìn năm trước địa giới nước Tàu ở đó nên mới làm nên tên nước là Trung Hoa. Cái đẹp ai cũng mê. Hùng vĩ ai cũng nể. Và, trong cái độ dài làm nên trường thành ấy, người ta tĩnh tâm còn nghe rõ tiếng khóc ai oán, còn nhìn thấy dấu tay của cư dân  nước Tần với sáu nước láng diềng Tề, Sở, Yên, Hàn, Triệu, Ngụy bị xóa sổ. Ngày ấy biên cương Trung Hoa xa Văn Lang vạn dặm mà quân nhà Tần đã tràn xuống phương nam rồi. Ngày nay “Vạn Lý Trường Thành không là biên cương nữa. Trung Hoa thành Đại Trung Hoa. Bách Việt bị thôn tính.

Sử ký một nghìn năm Bắc Thuộc, con nít nước ta đứa nào cũng thuộc. Vạn Lý Trường Thành oai hùng, các nhà cầm quyền nước ta đứng đầu từ cấp huyện trở lên hình như người nào cũng đã được đặc ân chiêm ngưỡng. Không biết, khi đi trên “Vạn Lý Trường Thành” trong số họ có ai thầm nhắc câu hát mà Trinh Công Sơn đưa vào ca khúc hay không!

Read the rest of this entry

Hồ Chí Minh – Ông là Ai ? (bài 2)

Standard

Xét cho cùng thời đoạn 1930 – 1939 Lý Thụy chẳng có trò trống gì đối với Đảng Cộng sản Đông Dương. Năm 1939 với tên mới là Hồ Nam, Lý Thụy từ Diên An chuyển dần về Hoa Nam với tư cách là phụ tá Diệp Kiếm Anh.

Đây là lúc cần minh định Lý Thụy, Tống Văn Sơ (Tớ Vẫn Sống), Hồ Nam, Hồ Chí Minh, Hồ Học Lãm. Bởi chính năm này Hồ Học Lãm cũng từ Nam Kinh xuống Hoa Nam.

Năm 1941 những người cộng sản trong nước nghe hơi Lãnh tụ Nguyễn Ái Quốc trên đường về nước đang có mặt ở Vân Nam.  Hội nghị Trung ương Đảng Cộng sản lần thứ 8 họp tại Pắc Bó vào ngày 19-5-194, Hồ Nam tự nhận là mình Nguyễn Ái Quốc với tên mới là Hồ Chí Minh, tuyên bố thành lập Mặt trận Việt Nam Độc Lập Đồng Minh gọi tắt là  Việt Minh. Mọi người có mặt tại hang Côc Lếu giờ phút đó đều sáng mắt hồ hỡi như vị thánh cứu tinh dân tộc đã xuất hiện. Việt Minh tức Việt Nam Độc Lập Đồng Minh hàm súc quá, cách mạng quá, xóa ngay Mặt trận Thống nhất Dân tộc Phản đế Đông Dương của Hội nghị lần thứ 6 của Ban Thương vụ Trung ương đảng Cộng sản Đông Dương họp tại Bà Điểm tháng 11 năm 1939.

Read the rest of this entry

Hồ Chí Minh – Ông là Ai ? (bài 1)

Standard

Hồ Chí Minh – Nguyễn Ái Quốc – Nguyễn Sinh Cung : ba không thể là một

Trước hết xin nói rõ, ngày 19 tháng 5 không phải là sinh nhật của Hồ Chí Minh. Vì “sứ mệnh đặc biệt” ông ta không để lộ ngày sinh và nơi sinh chính thức nên lấy ngày tuyên bố thành lập Mặt Trận Việt Nam Độc Lập Đồng Minh tức Việt Minh tại hang Cốc Lếu, bản Pắc Bó, huyện Hà Quảng, tỉnh Cao Bằng (19/5/1941) làm sinh nhật.

Xin thưa: Việt Nam Độc Lập Đồng Minh là của Hồ Học Lãm thành lập ở Nam Kinh (Trung Quốc), năm 1936. Hồ Chí Minh giành làm của mình gây dựng vị thế “cha già dân tộc” đồng thời xóa Mặt trận Phản Đế Đông Dương đã có từ trước và để tạo huyền thoại lòe bịp nhóm Trường Chinh, Hoàng Quốc Việt, Bùi San… lần đầu tiên được lên Cốc Lếu gặp ông ta.

* Điều này đặt ra mấy giả thiết như sau:

– Thứ nhất Hồ Chí Minh là Hồ Học Lãm, hậu duệ của Thái thú Hồ Hưng Dật do Tàu “bồi dưỡng, vun vén” đưa trở về.

– Thứ hai Hồ Chí Minh là một người Tàu thừa kế sứ mệnh Hồ Học Lãm, mạo nhận là Nguyễn Ái Quốc để dắt mũi dân ta.

– Thứ ba Hồ Chí Minh là Liêu Trọng Khải, Hội trưởng “Hội Liên hiệp Các Dân tộc Bị Áp bức ở Á Đông” do Tàu lập vào tháng 7 năm 1925.

Read the rest of this entry

Nghi án lịch sử: trình độ tiếng Pháp của Hồ Chí Minh

Standard

Nguyễn Ngọc Quỳ

Gần đây, trên các Diễn Đàn, thấy phổ biến rộng một tài liệu video của INA (Viện Quốc Gia Pháp tồn trữ tài liệu Âm thanh và Hình ảnh) : Hồ Chí Minh trả lời phỏng vấn bằng tiếng Pháp, tháng 6, 1964.

Rất nhiều người Việt ở Pháp được nghe nói đến Nguyễn Ái Quốc là tác giả cuốn « Le procès de la colonisation française «  (Bản Án chế độ thực dân Pháp) xuất bản năm 1925 (1926, theo bản lưu trữ ở Đại Thư Viện Quốc Gia, Paris).

Read the rest of this entry

Chân dung “bác” hồ – Phần 7 (phần cuối)

Standard

Truyền thống Việt bảo “nghĩa tử là nghĩa tận”, nhưng vẫn chấp nhận rằng những con người độc địa thâm hiểm có thể bị cuốc mả, đào mồ. Kẻ đốt sách chôn học trò, dù chết đã nghìn năm vẫn không thoát bị nguyền rủa là bạo chúa. Vả lại, bác đâu có chịu chết. Trong khi ngồi hì hục viết sách tự tâng bốc, bác đã mưu toan muốn sống vinh quang đời đời. Và tinh thần bác còn đang sống hùng sống mạnh nơi đám thừa kế để tiếp tục dẫn dắt quê hương đất nước xuống vực thẳm.

Chuyện tự tâng bốc của bác chỉ là một trò lố lăng vô hại chăng?
Trò ấy quả có vẻ vô hại, nhưng con người ở vị thế lãnh đạo mà tự say mê đến thế thì cực kỳ nguy hiểm cho dân tộc. Kẻ tự kính phục thường ít khi thấy mình không sáng suốt và chẳng bao giờ chịu là mình cũng có thể sai lầm. Bác Hồ đủ tài để lôi cuốn xô đẩy một nửa dân Việt vào con đường chém giết nửa kia, nhưng bác lại không đủ khôn ngoan để tìm ra một con đường đúng. Nước Nga sau hơn nửa thế kỷ cách mạng vẫn chưa dám để người dân sống cho ra con người, bác Hồ cứ khăng khăng chọn nó làm mẫu mực. Con đường đẫm máu dẫn tới bờ vực, bác Hồ cứ phăng phăng dẫn các cháu đi. Có người nhấn mạnh đến những thành tích của Hồ để làm lễ tôn bác làm vĩ nhân: nào là bác có ý chí thống nhất đất nước, bác vận dụng được sức mạnh của hàng triệu người, bác được nhiều kẻ theo, tôn sùng như thần thánh, bác có tài lãnh đạo v.v…

Khoảnh Khắc khai sinh tên gọi Hồ Chí Minh

Standard

Trích từ Vietnam War, The Real Story

Tài liệu của Tổ Chức Truyền Thông Trung Thực vạch trần sự gian trá của gộ phim Việt Nam Thiên Sử Truyền Hình. Đây là bộ phim từng được Đảng CSVN dùng làm tài liệu tuyên truyền xuyên tạc và bắt sinh viên các trường Đại Học và Trung Học Chuyên Nghiệp học tập đầu thập niên 1980.

Read the rest of this entry

Chân dung “bác” hồ – Phần 6

Standard

Con người độc tài, độc tôn hết cỡ này lại còn ham được tiếng là có tinh thần… dân chủ. Bác nhất định tổ chức tổng tuyển cử. Trò chơi ấy nhân dân chết vô số, bác vẫn cứ làm. Bác mô tả:

“Ở miền Nam Trung Bộ, cuộc tuyển cử tiến hành dưới bom đạn của Pháp. Chiến sĩ du kích một tay cầm súng một tay cầm lá phiếu. Ở Saigon và Chợ Lớn và các vùng tạm bị chiếm, cuộc tuyển cử tiến hành bí mật. Ban đêm những thanh niên nam nữ xung phong đi bí mật từ nhà này sang nhà khác, giấu kín thùng phiếu dưới áo. Tám mươi hai phần trăm cử tri ở Saigon và Chợ Lớn đã bỏ phiếu. Nhưng bốn mươi nhăm thanh niên xung phong đã bị địch bắt và bắt chết. Thật là một cuộc tuyển cử đẫm máu, rất anh dũng” (trang 123).
Chính nhân dân và cán bộ đã làm hư bác. Bác nói cái gì nhân dân cũng hoan hô nhiệt liệt. Bác đưa ra kế hoạch nào Hội Đồng chính phủ cũng “hoàn toàn đồng ý”, riết rồi bác nói phét càng ngày càng tồi, kể cho độc giả nghe những câu chuyện rất rát tai. Cái thùng phiếu to bằng cỡ nào mà thanh niên nam nữ xung phong đòi “dấu kín dưới áo”? Nó bằng cái hộp quẹt chắc? Có lẽ một số thanh niên xung phong bị bắn chết thật vì họ bị thực dân tưởng lầm là bọn… ăn trộm. Ban đêm, thấy có kẻ ôm trước bụng một vật lù lù, lấm lét, trốn tránh trong các góc phố tối, thực dân tưởng gặp bọn đạo chích phải vồ. Với cái trò ôm thùng phiếu, đợi đêm tối mới bí mật di chuyển từ nhà nọ sang nhà kia thì các cô các cậu đi được mấy nhà?